Tổng số lượt xem trang

Thứ Tư, 9 tháng 11, 2011

Tuổi thơ 1 thời để nhớ.Lily & Maddison : A True Friendship Story

Lily & Maddison : A True Friendship Story


Bắn bi, bây giờ đường xi măng, đường nhựa hết rồi … 
Quả bàng 
Banh đũa Bi ve – Hồi đó mình bắn rất dở, nhưng vẫn rất ham chơi 
Bịt mắt bắt dê. Bây giờ lớn rồi vẫn thích chơi trò này
Bút chì khúc – Còn nhiều kiểu lạ, độc đáo lắm, kiếm hình ko ra 
Bút mực – HS bây giờ hình như vẫn còn 1 vài em dùng thì phải. Mình mà dây vào thì tay chân lem luốc cả 
Cỏ gà 
Con quay, miền Nam gọi là Bông Vụ 
Đá dế. Hay bán trước cổng trường, 1 con 500-1000 
Đánh khăng, có lần mình đánh trúng đầu đứa bạn 
Mô hình đánh trận giả 
Đèn dầu. Hồi đó sao ít ai bị cận nhỉ Dép tổ ong Hồi cấp 1 mấy bạn nữ cùng lớp thích chơi cái này lắm Báo Hoa Học Trò. Mình hay mượn cuốn này với Mực Tím của thằng bạn
Kẹo kéo. Hồi đó còn có bắn súng, quay số nữa 
Kẹo mạch nha. Bây giờ vẫn còn bán chung với bánh tráng Lật đật. Nhớ đến truyện Doremon = Mèo + lật đật 
Lò cò. Hồi nhỏ mình cũng từng chơi trò này, toàn bị gái dụ  
Ná, có nơi gọi là 3 chạc. Mình cũng biết làm, từng dùng nó đi bắn chim 
Nhảy ngựa, miền Nam gọi trò này là “lưng gù”, trò này mình chơi hơi bị pro 
”Điện thoại”
Ăn ô quan. Lấy sỏi, đá, hoặc mấy cái trái nhỏ nhỏ để chơi 
Pháo. Hồi nhỏ nhà mình có làm cái này. Có lần nhét pháo vào … phân trâu rồi cho nổ
Súng nước, rất thích chơi cái này. Thỉnh thoảng mua đc súng “xịn” , bắn xa, chuẩn 
Tắm mưa, very very thích 
Thả diều. Mình cũng biết cách làm diều. Tự làm, thả bay cũng rất ngon 
Trò này gọi là “trồng hoa lên nụ” thì phải 
Vòng lò xo. Rất thích cái này nhưng hồi đó ko có tiền mua. Mượn đứa bạn chơi được 1 ngày 
Xe Phượng Hoàng. Thời ông già mình, nhà nào có chiếc xe này là VIP lắm

Thứ Hai, 7 tháng 11, 2011

Thư gửi mẹ

 

 

Mẹ thân yêu của con !

“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .

Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.

Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.

Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.

Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.

Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.

Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …

Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …

Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …

Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.

Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.

Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.

Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.

Đứa con ngốc nghếch của mẹ

Nguyễn Trung Hiế

Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2011

MON AN DAC BIET CAFE RUOI




Chuyện có thật này đã được dựng thành phim kinh dị 'Emily Rose exorcism'.

Anneliese Michael sinh năm 1952 là một nữ tín đồ cơ đốc người Đức. Câu chuyện đáng sợ diễn ra trong cuộc đời của Anneliese đã được các nhà làm phim dựng lại thành hai bộ phim kinh dị là 'Emily Rose exorcism' và 'Requiem'. Cuộc đời của Anneliese bắt đầu thay đổi từ năm 16 tuổi, cô thường xuyên có những hành vi lạ như la hét, hặt học, lúc thì run lẩy bẩy hay méo mó, uốn éo cơ thể một cách khó hiểu, cô có thể nói bằng nhiều giọng khác nhau, thậm chí nói chuyện bằng một thứ ngôn ngữ không giống ai.
Các bác sĩ cho rằng, Anneliese bị động kinh, mắc chứng rối loạn đa nhân cách, tuy nhiên họ hoàn toàn bó tay trước căn bệnh kỳ lạ này và tình trạng của cô ngày càng xấu đi.
Anneliese Michael thường xuyên có những hành vi lạ như la hét, méo mó, nói bằng nhiều giọng khác nhau, thậm chí là bằng một thứ ngôn ngữ khó hiểu.
Anneliese trước khi cô bị quỷ ám.
Một thời gian, sau quá trình điều trị, Anneliese bắt đầu nhìn thấy sáu con quỷ ám ảnh mình, ba trong số sáu con quỷ này có tên là Hitler, Nero và Cain. "Nấu ăn là địa ngục' là câu mà Anneliese luôn nói hàng ngày.
Vào năm 1974, căn bệnh của Anneliese trở nên nghiêm trọng nhất, cô không còn kiểm soát nổi bản thân. Cô bắt đầu đánh, chửi rủa và cắn các thành viên trong gia đình của mình. Cô từ chối không ăn bất kỳ một thứ gì vì con quỷ không cho phép. Cô ngủ trên sàn nhà đá, ăn nhện, ruồi, than đá và thường xuyên uống nước tiểu của mình. Anneliese gào thét hàng giờ liền và đập vỡ những bức tượng chúa, cây thánh giá, những gì liên quan đến biểu tượng tôn giáo trong nhà.
Gia đình của Anneliese Michael thực hiện các nghi lễ trừ tà cho cô. Câu chuyện về quỷ ám của Anneliese đã thu hút một vị giám mục đến từ Wurzburg, Josef Stangl, ông cho rằng, Anneliese đã bị quỷ ám và ra lệnh cho hai thầy tu của mình là Arnold Renz và Ernst Alt, 2 chuyên gia về thần chú đến để trừ tà.
Vào 30/6/1976, Anneliese bắt đầu yếu dần do không ăn uống trong nhiều tuần, cô bị viêm phổi, sốt cao, đầu gối của cô bị 'nghiền nát' vì phải quỳ 600 lần trên một đầu gối - một trong những nghi lễ xá tội của hai vị thầy tu. "Hãy tha tội cho con" là lời cuối cùng trước khi mất mà Anneliese đã nói với mẹ mình - bà Anna Michel. Vào ngày 1/7/1976, Anneliese đã qua đời, có lẽ đây là lúc cô được giải thoát khỏi những con quỷ.
Các thầy tu đang niệm bùa chú cho Anneliese.
Hình ảnh gầy gò, ốm yếu của Anneliese vào những ngày cuối cùng của cuộc đời.
Nguyên nhân của cái chết của Anneliese được tòa án chấp nhận là do bị suy nhược cơ thể và mất nước nghiêm trọng - gây ra bởi 11 tháng tiến hành các nghi lễ niệm chú, họ bác bỏ sự liên quan của yếu tố siêu nhiên trong vụ việc.Và hai linh mục thực hiện lễ trừ tà cùng với bố mẹ cô, bị buộc tội ngộ sát, họ bị kết án 6 tháng tù giam. Tuy nhiên, bản án này đã gây nên một làn sóng tranh cãi gay gắt trong nhiều năm sau đó. Hiện ngôi mộ của Anneliese đã trở thành điểm hành hương của hàng nghìn tín đồ cơ đốc.
Giờ đây, ngôi mộ của Anneliese đã trở thành điểm hành hương của hàng nghìn tín đồ cơ đốc


ERROR: If you can see this, then YouTube is down or you dont have Flash installed.


Đoạn video thu lại giọng nói và những tiếng la hét của cô gái bị cho là quỷ ám